Thiếu hệ quy chiếu chung: mỗi phòng ban kéo doanh nghiệp về một hướng
Khi mỗi phòng ban định nghĩa chỉ số theo cách riêng, các cuộc họp biến thành tranh cãi số liệu thay vì bàn hành động.
Bắt đầu bằng một câu hỏi có thể dẫn tới hành động, không bắt đầu bằng “xem thử dữ liệu có gì”. Câu hỏi tốt luôn kèm được một hành động cụ thể ở cuối.
Ví dụ kém: “Doanh thu tháng này thế nào?”. Ví dụ tốt: “Nhóm hàng nào nên tăng nhập trong tháng tới?”.
Viết ra trước khi nhìn dữ liệu: cần chỉ tiêu nào, ở mức chi tiết nào, so với mốc nào. Bước này ngăn thói quen tìm số ủng hộ kết luận đã có sẵn trong đầu.
Phần lớn kết luận sai không đến từ tính toán sai, mà từ việc bỏ qua bước này.
Ghi ba dòng: quyết định là gì, dựa trên số nào, kỳ vọng kết quả ra sao và đo bằng chỉ tiêu nào. Việc ghi lại tốn năm phút và là thứ tạo ra khả năng học hỏi cho cả tổ chức.
Đặt lịch xem lại sau một khoảng thời gian đủ để kết quả thể hiện. So kết quả thực với kỳ vọng đã ghi. Đây là bước bị bỏ qua nhiều nhất và cũng là bước tạo ra nhiều giá trị nhất về lâu dài.
Sẽ có lúc dữ liệu không cho câu trả lời rõ ràng. Khi đó hãy nói thẳng là đang quyết dựa trên phán đoán, ghi lại giả định, và đặt mốc kiểm chứng sớm. Điều tệ nhất là khoác cho một phán đoán vẻ ngoài của một kết luận từ dữ liệu.
Khi mỗi phòng ban định nghĩa chỉ số theo cách riêng, các cuộc họp biến thành tranh cãi số liệu thay vì bàn hành động.
Một báo cáo tốt phải trả lời được câu hỏi: dựa trên con số này, tuần tới tôi nên làm gì?
Excel tổng hợp theo tuần từng là công cụ quen thuộc. Nhưng khi doanh nghiệp bán trên năm kênh, nó trở thành nút thắt cổ chai.
Buổi demo 30 phút: chúng tôi rà soát nguồn dữ liệu bạn đang có và chỉ ra việc nào tự động hoá được ngay.